MC's RADIO


Upload MP3 and download MP3 using free MP3 hosting from Tindeck.

11/7/10

Vòng tròn có giới hạn

“NST 21 - thứ mà tôi có đủ còn chị thì dư. Thứ làm tôi lớn lên từng ngày còn chị vẫn ngây thơ như con nít. Thứ lộ rõ trên khuôn mặt tôi sự tinh anh còn làm mất đi trên khuôn mặt chị sự lanh lợi. Thứ cho tôi làm một người bình thường và buộc chị phải đau đớn cả một đời ngờ ngệch. Thứ mở rộng khoảng trời tôi bay là bể đời muôn hình vạn trạng và cũng thứ ấy ép chị vào căn phòng nhỏ khuất người…” 
Ừ thì đó là sự thật, ừ thì chị tôi “si đần” và “ù lì” trong mắt xã hội. Ừ thì tôi có quyền mặc cảm vì điều bất hạnh ấy. Nhưng tôi đã không còn thấy như vậy, nhất là từ lúc tôi rời xa căn nhà bé nhỏ của mình để vào Nam học cách “lớn lên” đúng nghĩa.
Vắng chị. Vắng người thân. Tôi như vắng đi những điểm tì điểm tựa đáng tin nhất, vắng đi bến cập bình an trong tâm tưởng. Nhưng cái giá mà tôi nhận được xứng với những gì tôi “vắng đi”. Tôi đã nhận ra, chị là ai? Chị quan trọng với tôi và với cả nhà như thế nào?
Nhờ chị mà tôi có được một người cha biết khép công việc đúng lúc để quay về với gia đình, với mâm cơm rôm rả tiếng cười. Có được một người mẹ luôn sống, hi sinh vì con cái một cách lặng thầm nhất. Có được những người anh, người chị biết lắng lo, biết suy nghĩ và biết tự chu toàn mọi việc cho bản thân. Có được tôi của ngày hôm nay – không còn sốc nối và chín chắn theo từng khấc cuộc đời. Có được những chuỗi dài bình yên, không rắc rối.
Điều tôi lo nhất bây giờ, đó là nỗi lo xuất phát từ chính căn bệnh đeo đuổi chị suốt 21 năm qua và còn dài hơn thế – thiểu năng trí tuệ. Chị lành lặn như bao người khác, cũng có đôi mắt để nhìn đời, cũng có đôi tay để cầm nắm thứ mình cần, cũng có đôi chân để tự đứng lên và bước đi. Chỉ có điều, nó chậm hơn một chút, nó kém nhạy so với người thường một chút. Nhưng trái tim chị thì mông lung và dễ vỡ hơn rất nhiều.
Thiểu năng – điều đó không có nghĩa chị chẳng biết gì cả, chẳng hiểu gì cả. Chị chỉ hiểu “từ tốn” và “khiêm tốn” hơn mà thôi. Chị cũng  biết đọc, biết viết, biết tự lo cho bản thân. Chị còn lo cho gia đình tôi với những bộ đồ tươm tất, với những bữa cơm đạm bạc, và với thềm nhà sạch không vướng bụi...
Nhưng đằng sau những nụ cười tít ấy, là một nỗi buồn không gọi thành tên, một niềm khát khao thầm kín – hạnh phúc toàn vẹn của người phụ nữ. Tôi tin không chỉ có chị tôi mà những hoàn cảnh khác đồng cảnh ngộ cũng vậy.  Họ khiếm khuyết đấy nhưng sợi dây tình cảm trong họ thì không hề mất đi. Nó vẫn rung từng nhịp, chỉ có điều, nó biết giới hạn để dừng lại. Và nỗi đau chính là biết thứ mình cần song lại nhận ra khoảng cách để đến với nó lại rất xa.
Tôi không thể làm nhiều điều cho chị như chị đã làm cho tôi. Chỉ biết khẽ nhắm mắt và cầu cho cuộc đời chị trọn niềm vui trong vòng tròn “có giới hạn”!
Bài tham gia cuộc thi Lời muốn nói


Không có nhận xét nào: