Nắm tay con mẹ nhé!
Sẽ không thể nào quên những phút giây cuộn tròn mình trong vòng tay ấm áp ấy… những đêm mưa lạnh buốt. Sẽ mãi nhớ những chiều hương kinh giới ngập cả một khu vườn, cùng nụ cười giòn tan trên khuôn mặt nặng trĩu mồ hôi và rậm rịt vết chân chim.
Sẽ nắm thật chặt đôi bàn tay trơ những ngón xương, sẽ ôm trọn tấm thân gầy vào lòng và sẽ lại khe khẽ dụi đầu lên mái tóc rũ chấm ngang vai.
Đế biết rằng 20 năm qua, tôi đã nhận được quá nhiều điều từ người phụ nữ ấy.
Không đơn thuần là những khoản ngân sách viện trợ một chiều, mà hơn thế nữa, đó còn là những nguồn đầu tư tình thương vô điều kiện…
Mới ngày nào, người con gái nghèo xứ núi miền Bắc mang theo ước mơ thoát li vào Nam, vất vả lập nghiệp trên đôi chân móng ngả màu vàng lem.
Mới ngày nào, một nách bốn con, đứa tay bồng tay ẳm, đứa địu sau vai đứa cho tì lên cổ, người phụ nữ sắc vóc tầm trung nhọc nhằn săn sóc, lắng lo cho lũ con thơ sàng sàng “cá mè một lứa”.
Vậy mà giờ đây, tóc đã đổi màu, nếp nhăn gợn sóng, nhưng sao tiếng thở vẫn trút hoài… lẫn cùng tiếng ưu tư…
Vì còn đó nỗi lo cho người con gái đầu ngược xuôi lên núi xuống đồi với cái nghiệp trồng người. Những chặng đường dài với những cơn mưa rát mặt và những đợt nắng nảy lửa làm trái tim người mẹ phải thốt lên cho phận gái dặm trường.
Vì còn đó chàng thanh niên mới tập tễnh vào đời lập nghiệp trên đất khách. Những nông nổi, bốc đồng của thời trai trẻ dễ cuốn tan đi sự nghiệp mà một đời người mẹ ấy trông mong, gầy dựng.
Vì người con thứ ba mang niềm bất hạnh không lường trước. Chẳng người mẹ nào mong muốn… nhìn giấc ngủ an bình của con, mà lòng day dứt khi nhận ra… con đã lớn, lớn đủ để biết con phải chấp nhận một thứ hạnh phúc nhỏ nhỏi, gói gọn trong vòng tròn có giới hạn.
Và vì cả tôi nữa…
Tôi của ngày hôm qua là trung tâm của những rắc rối, là cậu trai ngông nghênh với đời và xấc xược trước những lời giáo điều, răn đe, dọa nạt. Bà sợ tôi của ngày hôm nay vẫn như thế. Nhất là lúc này đây, tôi lại một mình trên con đường lớn lên để làm người, nơi chốn phồn hoa lắm sắc màu và cũng lắm cạm bẫy, chông gai…
Một đời sống vì ngày mai của con. Một đời úp vội gương soi. Tìm niềm vui trong tiếng cười của lũ trẻ, sẵn sàng đóng vai chính giữa khó khăn và phụ vai trong hạnh phúc. Mẹ đã đến với con trong cuộc đời này như một đặc ân của thượng đế. Con biết, sẽ còn nhiều nữa những cái vì làm cho nếp nhăn chất chồng nếp nhăn. Nhưng con mong, dẫu con không nói ra, không thể hiện, thì mẹ vẫn hãy tin rằng: Mẹ là người phụ nữ con yêu quý nhất trong cuộc đời này. Là món quà mà con sẽ không dám mạo hiểm để đánh đổi.
Và như mẹ đã nói, con có một đôi tay, con có thể nắm cùng lúc gia đình lớn mà con đang có song hành với một gia đình nhỏ của tương lai. Nhưng nếu phải chọn nắm tay chỉ một thành viên trong nhà, con sẽ nắm tay mẹ, bởi vì sao mẹ biết không? Bởi … đó là cách duy nhất con không để tuột tay ai cả… Bởi chỉ mẹ mới có thể … một nách bốn con, đứa tay bồng tay ẳm, đứa địu sau vai đứa cho tì lên cổ…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét