“Người trộm bóng” – Đã lâu lắm rồi, tôi mới đọc trọn vẹn một
cuốn sách. Tôi đã từng tự tưởng tượng ra nội dung thú vị của nó… Nhưng rồi khi
chính thức đọc và cảm nhận tác phẩm này trên nền nhạc của bộ phim Legends of The Fall, tôi đã chợt nhận ra rằng,
có những cái bóng quá lớn để chúng ta dám vượt qua. Và cái bóng kinh hoàng nhất
đó là nỗi cô đơn, hay đúng hơn là nỗi sợ!
Là tình yêu, tình bạn, là tình mẫu tử… Tất cả được chuyển
giao và truyền tải một cách nhẹ nhàng. Hãy cứ làm những gì con tim mách bảo bởi
bạn sẽ chẳng bao giờ biết được chuyện gì sẽ xảy đến! Sẽ thế nào khi quay về căn
nhà nhỏ mà thiếu đi bóng dáng người mình thương yêu nhất. Đó có lẽ là nỗi đau
dài!
Đọc Người trộm bóng để thấy thời gian trôi nhanh lắm. Tuổi
thơ với những suy tư bé bỏng đã làm nên những mảng màu đẹp cho những nấc thang
đầu đời. Ừ thì bức thư của một bà mẹ gửi cho đứa con khi nó vẫn đang thành hình
trong mình đều khá giống nhau… Hãy cứ sống hạnh phúc với những gì mà con đã chọn.
Yêu và được yêu! Dù con có đi con đường nào thì ở đó mẹ cũng sẽ là người chở
che, nâng đỡ.
Khất lần, khất lữa những cuộc hẹn. Mẹ vẫn thế, vẫn chấn an
và thông cảm. Để rồi… sự ra đi khó lòng báo trước… Mẹ lặng lẽ để cậu bé biết
trò chuyện với những cái bóng ở lại… Tất cả nốt thắt đều mở… Mở nhẹ nhàng cho một
cái kết bình yên. Nhất là khi bạn được nghe nhạc hòa tấu The Ludlows và tưởng
tượng ra được, bức tranh đẹp về hai chữ gia đình. Dù đi đâu, làm gì… dù đã lớn,
đã thành đạt… đó cũng là chốn quay về!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét