Cách đây 1 năm. Tức là khi tôi tròn 17. Từ quãng thời gian đó đổ về trước, trong từ điển hạn hẹp ngây ngô của tuổi trẻ, tôi chưa bao giờ để hai chữ thần tượng thật sự sống dậy trong mình. Tôi nghe nhạc, tôi thích giọng hát cao vút, thánh thót, mượt mà của nữ ca sĩ này, tôi thích giọng trầm, khản đặc, cá tính của nam ca sĩ kia. Nhưng tôi không hề thần tượng họ.
Tôi xem phim, những gương mặt đẹp và những cảnh quay lãng mạn chỉ có thể làm tôi rung động ở những khoảnh khắc nhất định, không đủ sức trở thành thần tượng của tôi. Tôi đã không ít lần trầm trồ, thán phục trước dãy dài thành tích của những tên tuổi mang tầm cỡ quốc tế. Tôi ước có một ngày được như họ. Tôi học theo cách họ đã làm nên thành công. Nhưng vẫn chỉ dừng lại là cái nhìn ngưỡng vọng thôi. Với tôi, tất cả, tất cả chỉ gây hiệu ứng ở những khoảng không có giới hạn. Tôi không thần tượng ai vì khi thần tượng một người nào đó, bạn sẽ mãi khuất sau cái bóng của họ, bạn lấy họ làm đỉnh cao để chỉ dám ngẩng lên, ngước nhìn mà không có ý định vượt qua. Chính suy nghĩ đó cộng với bản tính chẳng chịu thua kém, tôi không cho phép mình bị ai gục đổ.
Mãi cho đến một ngày, cái ngày tôi bước sang tuổi 18, đồng nghĩa với việc đặt những bước chân đầu tiên vào trường đời, đó cũng là lúc tôi phải xa góc nhà bình yên để xoắn tay áo, xốc ba lô lên vai, nhập cuộc vào hành trình trải nghiệm cuộc sống. Khoảnh khắc ấy, dường như trong một phần trái tim tôi, cụm từ thần tượng động đậy thức giấc. Trong một phần khối óc, khái niệm thần tượng cũng dịch chuyển, làm những động tác sửa đổi để chỉnh chu hơn. Và bất giác, bước qua những khó khăn, chùn chí trước thất bại, đạp lên những nỗi đau, tôi tìm thấy thần tượng của chính mình...
Người ấy - thần tượng của tôi không nổi tiếng, không có những tài năng đặc biệt: cầm, kì, thi, họa nhưng có sức chịu đựng phi thường. Người ấy có mái tóc ngả màu muối tiêu, có khuôn mặt lún phún chân chim, có đôi vai khum khum gánh gồng hi vọng, và có những ngón tay là những ngón xương gầy guộc. Bước chân của người ấy là bước chân của thủ lĩnh dẫn lối chỉ đường, nụ cười của người ấy là phút trưởng thành của tôi, giọt nước mắt của người ấy là lúc tôi gục ngã, chán chườn. Nhưng hơn hết, người ấy luốn là cuốn bách khoa toàn thư sống động để tôi tra cứu. Chính bởi điều đó mà với tôi, người ấy là diễn viên xuất sắc nhất trên sàn diễn cuộc đời, một diễn viên luôn hi sinh thầm lặng, luôn chọn cho mình vai phụ giữa hạnh phúc và vai chính giữa những nhọc nhằn, lo toan. Tôi yêu người ấy nhiều, nhưng phải đến khi xa người ấy, tôi mới chợt nhận ra, mình có một thần tượng, có một điểm sáng đáng tôn vinh, có một đỉnh cao mà mà sẽ không bao giờ vượt qua. Đó là tình thương vĩ đại người ấy trao cho tôi.
Người ấy - thần tượng của tôi không nổi tiếng, không có những tài năng đặc biệt: cầm, kì, thi, họa nhưng có sức chịu đựng phi thường. Người ấy có mái tóc ngả màu muối tiêu, có khuôn mặt lún phún chân chim, có đôi vai khum khum gánh gồng hi vọng, và có những ngón tay là những ngón xương gầy guộc. Bước chân của người ấy là bước chân của thủ lĩnh dẫn lối chỉ đường, nụ cười của người ấy là phút trưởng thành của tôi, giọt nước mắt của người ấy là lúc tôi gục ngã, chán chườn. Nhưng hơn hết, người ấy luốn là cuốn bách khoa toàn thư sống động để tôi tra cứu. Chính bởi điều đó mà với tôi, người ấy là diễn viên xuất sắc nhất trên sàn diễn cuộc đời, một diễn viên luôn hi sinh thầm lặng, luôn chọn cho mình vai phụ giữa hạnh phúc và vai chính giữa những nhọc nhằn, lo toan. Tôi yêu người ấy nhiều, nhưng phải đến khi xa người ấy, tôi mới chợt nhận ra, mình có một thần tượng, có một điểm sáng đáng tôn vinh, có một đỉnh cao mà mà sẽ không bao giờ vượt qua. Đó là tình thương vĩ đại người ấy trao cho tôi.
Đêm quạnh vắng, nằm nghe tiếng mưa rơi lộp độp trong khu nhà trọ, lòng khẽ gọi thầm tên người ấy: ... mẹ ơi!
Mr Cute - Theo Kenhgiadinh.Net
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét