Đến trường, cầm giấy báo dự thi trên tay, lòng tôi khoan khoái và chân tôi nhịp đều từng bước ra về. Bỗng! Tôi khựng lại trước cổng phòng bảo vệ, ngẩng mặt lên cao, tôi thấy trời hôm nay thật đẹp! Nó như dày, dài và rộng ra… bởi vẩn lên đó những lọn mây trắng xám.
Tôi hé mắt nhìn thẳng vào cái mâm vàng vành vạnh đang bung nhiệt và toả hào quang tới vạn vật, nhìn đến khi không thể nhìn được nữa, tôi cuối xuống lặng thinh tìm cảm giác mát dịu nơi tờ giấy báo dự thi tôi đang cầm…
Lạ thật, trời mới vừa nắng gắt mà giờ đã kiếm không ra một-hột-nắng. …“Ô kìa, lất phất vài hạt mưa đang phả vào trang giấy!”…Tôi thốt lên với chính mình. Gấp nhỏ nó lại, tôi ép nó vào túi kề tim. Mưa bắt đầu nặng hạt! Tôi chạy ù tới mái hiên che nhà chờ xe buýt. Tôi ngoảnh cổ sang bên này, tôi ngoái cổ sang bên kia, nhìn dòng người chạy chốn mưa: “Mưa bóng mây hay là cơn mưa đầu mùa nhỉ? Chắc lại là mưa đầu mùa rồi!” Mặc kệ! Tôi không quan tâm. Tôi lại nhìn và…đã nhìn thấy một cậu bé đang hí hoáy vẽ dưới gốc cây cổ thụ ở ngã ba đường. Hình ảnh ấy chợt dựng dậy trong tôi kí ức ngày mình trạc tuổi cậu…
Lạ thật, trời mới vừa nắng gắt mà giờ đã kiếm không ra một-hột-nắng. …“Ô kìa, lất phất vài hạt mưa đang phả vào trang giấy!”…Tôi thốt lên với chính mình. Gấp nhỏ nó lại, tôi ép nó vào túi kề tim. Mưa bắt đầu nặng hạt! Tôi chạy ù tới mái hiên che nhà chờ xe buýt. Tôi ngoảnh cổ sang bên này, tôi ngoái cổ sang bên kia, nhìn dòng người chạy chốn mưa: “Mưa bóng mây hay là cơn mưa đầu mùa nhỉ? Chắc lại là mưa đầu mùa rồi!” Mặc kệ! Tôi không quan tâm. Tôi lại nhìn và…đã nhìn thấy một cậu bé đang hí hoáy vẽ dưới gốc cây cổ thụ ở ngã ba đường. Hình ảnh ấy chợt dựng dậy trong tôi kí ức ngày mình trạc tuổi cậu…
Một chiều mưa khi còn học mẫu giáo, mẹ đến đón tôi muộn, thế là tôi đã ôm cặp cắm đầu chạy trú mưa. Chạy mà không biết mình đang chạy về đâu. Nghĩ lại mới thấy sợ, sợ lại có thêm một …“Như chưa hề có cuộc chia ly”! Mẹ đã ôm tôi vào lòng xin lỗi khi gặp tôi ướt nhẹp ở cuối phố. Tôi dửng dưng không đáp lời mẹ. Về nhà, tôi chẳng chào chẳng hỏi ai cả, tôi chạy một mạch vào phòng đóng cửa. Tôi ôm sấp giấy vẽ ra và bắt đầu một “công trình chuyển tải xúc cảm”. Tôi vẽ tôi - một cậu bé gào khóc ầm ĩ dưới mưa trong khi bạn bè mình đều núp trong vòng tay mẹ. Mệt quá, tôi ngủ thiếp đi, để rồi sáng mai, tôi thấy điều kinh ngạc hiển hiện trong bức tranh. Có ai đã chăm chút vẽ vào đó một chiếc ô bảy màu. Chiếc ô lơ lửng trên đầu cậu bé đáng thương là tôi!
Tôi hỏi mẹ: “Mẹ có làm gì bức tranh của con không?” – “Bức tranh nào làm sao mẹ biết…”. Thế thì không phải là mẹ rồi! Tôi quay sang chị tôi: “Hai ơi! Hai vẽ bậy vào tranh em hả?” – Hai lẳng lặng xoa đầu tôi không đáp. Chiếc ô từ đó trở thành nghi vấn trong lòng tôi.
Và không hiểu sao, những ngày kế tiếp, Hai lại lặn lội cuốc bộ đón tôi về….
Lớn lên trong sự chăm chút và quan tâm của gia đình, tôi hình như chưa bao giờ biết đến khái niệm của sự thất bại, cho đến một ngày, khi được tham dự kì thi lớn để so đọ tài năng giữa các bạn đồng trang lứa trong cùng khu vực. Tôi đã chẳng rinh được giải nào về. Những tưởng đường hoa hồng tôi đi đến đó là bắt đầu rải sỏi. Tôi chỉ biết…lại nhảy vào phòng và lại vẽ…Tôi vẽ tôi - một đứa bất tài vô dụng đang chìm dần xuống nước. Vẽ xong, tôi ngủ thiếp luôn lên bức tranh. Sáng dụi mắt tôi giật mình vì cái ô bảy màu lại ở đó. Nó không còn là ô, nó trở mình quay ngược. Nó như chiếc thuyền con cho tôi nắm vào để mà ngoi lên…Chưa kịp hoàng hồn với nghi vấn chạy dọc từ tuổi thơ cho đến cả bây giờ thì tôi thấy Hai bưng cháo vào bón cho tôi từng muỗng. Tôi thấy như thể mình được Hai cho một vé tàu quay về với tuổi thơ…
Rồi thêm một lần nữa nhé để chủ nhân cái ô bắt đầu lộ diện. Lúc tôi muốn mua cho mình cái Kim từ điển để nâng cấp khả năng Tiếng Anh, mẹ nói cừ từ từ mà sao từ từ hoài không thấy. Tôi lại vẽ…- tôi vẽ tôi chạy chạy như đang cố bốc mình lên trời, lên với những ước mơ. Lần này tôi vờ ngủ, vừa ngủ vừa hé mắt. Có lẽ vì thế mà ô bảy màu không đến. Cho đến khi tôi ngủ thật thì…sáng hôm sau, thằng bé ấy – tôi đấy – đang nắm trong tay cái ô bảy màu và lượn cùng gió. Rút cuộc là ai? Ai là ô bảy màu đi cùng những quãng đường tôi đã qua. Khi tôi khóc, che tôi như mẹ, khi tôi đuối sức thì tiếp thêm năng lượng, khi tôi mơ lại chắp cánh tôi bay. Treo bức tranh lên tường, tôi phát hiện có một phong bì đựng toàn tiển lẻ. Tôi đếm, và tôi sững sờ bởi sự sít soát của nó. Nó vừa đủ để tôi mua cái Kim tự điển tôi muốn…
“Chỉ có thể là Hai!” Tôi lẻn vào phòng Hai và bắt đầu khám thính…..Mở ngăn tủ Hai hay giấu những điều bí mật, lòng tôi lặng thinh khi thấy….lặng im…cái hoá đơn mua hộp màu nơi đáy tủ…
Mưa tạnh. Tôi về lại với hiện thức. Cậu bé ấy đã đi đâu mất rồi, để lại cho tôi nỗi nhớ thầm về chị - Lòng hỏi lòng tôi mượn gió gửi đến Hai: “Hai ơi! Ở bên kia xứ người cô quạnh, Hai có còn là ô bày màu của em?”
Tôi hỏi mẹ: “Mẹ có làm gì bức tranh của con không?” – “Bức tranh nào làm sao mẹ biết…”. Thế thì không phải là mẹ rồi! Tôi quay sang chị tôi: “Hai ơi! Hai vẽ bậy vào tranh em hả?” – Hai lẳng lặng xoa đầu tôi không đáp. Chiếc ô từ đó trở thành nghi vấn trong lòng tôi.
Và không hiểu sao, những ngày kế tiếp, Hai lại lặn lội cuốc bộ đón tôi về….
Lớn lên trong sự chăm chút và quan tâm của gia đình, tôi hình như chưa bao giờ biết đến khái niệm của sự thất bại, cho đến một ngày, khi được tham dự kì thi lớn để so đọ tài năng giữa các bạn đồng trang lứa trong cùng khu vực. Tôi đã chẳng rinh được giải nào về. Những tưởng đường hoa hồng tôi đi đến đó là bắt đầu rải sỏi. Tôi chỉ biết…lại nhảy vào phòng và lại vẽ…Tôi vẽ tôi - một đứa bất tài vô dụng đang chìm dần xuống nước. Vẽ xong, tôi ngủ thiếp luôn lên bức tranh. Sáng dụi mắt tôi giật mình vì cái ô bảy màu lại ở đó. Nó không còn là ô, nó trở mình quay ngược. Nó như chiếc thuyền con cho tôi nắm vào để mà ngoi lên…Chưa kịp hoàng hồn với nghi vấn chạy dọc từ tuổi thơ cho đến cả bây giờ thì tôi thấy Hai bưng cháo vào bón cho tôi từng muỗng. Tôi thấy như thể mình được Hai cho một vé tàu quay về với tuổi thơ…
Rồi thêm một lần nữa nhé để chủ nhân cái ô bắt đầu lộ diện. Lúc tôi muốn mua cho mình cái Kim từ điển để nâng cấp khả năng Tiếng Anh, mẹ nói cừ từ từ mà sao từ từ hoài không thấy. Tôi lại vẽ…- tôi vẽ tôi chạy chạy như đang cố bốc mình lên trời, lên với những ước mơ. Lần này tôi vờ ngủ, vừa ngủ vừa hé mắt. Có lẽ vì thế mà ô bảy màu không đến. Cho đến khi tôi ngủ thật thì…sáng hôm sau, thằng bé ấy – tôi đấy – đang nắm trong tay cái ô bảy màu và lượn cùng gió. Rút cuộc là ai? Ai là ô bảy màu đi cùng những quãng đường tôi đã qua. Khi tôi khóc, che tôi như mẹ, khi tôi đuối sức thì tiếp thêm năng lượng, khi tôi mơ lại chắp cánh tôi bay. Treo bức tranh lên tường, tôi phát hiện có một phong bì đựng toàn tiển lẻ. Tôi đếm, và tôi sững sờ bởi sự sít soát của nó. Nó vừa đủ để tôi mua cái Kim tự điển tôi muốn…
“Chỉ có thể là Hai!” Tôi lẻn vào phòng Hai và bắt đầu khám thính…..Mở ngăn tủ Hai hay giấu những điều bí mật, lòng tôi lặng thinh khi thấy….lặng im…cái hoá đơn mua hộp màu nơi đáy tủ…
Mưa tạnh. Tôi về lại với hiện thức. Cậu bé ấy đã đi đâu mất rồi, để lại cho tôi nỗi nhớ thầm về chị - Lòng hỏi lòng tôi mượn gió gửi đến Hai: “Hai ơi! Ở bên kia xứ người cô quạnh, Hai có còn là ô bày màu của em?”
Mr Cute - Theo Kenhgiadinh.Net

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét