3G – Khoảng cách trong tầm tay!
Thư gửi mẹ!
Ngày xưa, khi còn bé, vẫn tò te tới chỗ cất điện thoại bàn để bập bẹ: “Alo”, mỗi lần chuông điện thoại reo. Và ngẩn người khi nghe giọng một ai đó ở đầu dây bên kia. Cứ ngỡ như, cái giọng ấy phát ra từ đâu đó góc phòng… Để rồi lớn lên một tí, vẫn chưa thể hiểu nổi, tại sao ở những khoảng trời rất xa, người ta có thể trò chuyện đơn giản như vậy!
Lúc bước chân vào tiểu học, ngày khai trường mẹ cho chụp một kiểu ảnh. Chỉ biết tròn xoe mắt nhìn vào ống kính rồi chợt nghe tiếng tách liền kề sau khẩu hiệu: 2… 3! Ngay hôm sau, hình ảnh cậu bé sáu tuổi ngây ngô đeo chiếc cặp táp nhỏ hiện rõ từng chi tiết trên một mảnh giấy cứng. Chỉ dám chạm nhẹ vào mà hỏi: “Là con đó hả mẹ…? Sao con lại nằm ở trong đó,…? Là mẹ có hai con luôn hả?”
Rồi thời gian cứ đi qua, con lớn lên cùng những điều bỡ ngỡ. Con thắc mắc đủ thứ. Nào tại sao từ những con phím trơ, màn hình lại hiện chữ, từ những con chữ hữu hình nhưng mơ hồ, huyền ảo, lại cho ra đời những trang giấy y chan như nó – lúc nằm trong máy tính. Tại sao con có thể xem hình ảnh của chị Hai,dẫu rằng chị đang ở rất xa. Tại sao chị có thể lẽn vào được cục sắt ấy - máy tính và cười nói với con… Tại sao và tại sao…
Lúc con cầm trên tay chiếc điện thoại di động đầu tiên trong cuộc đời. Anh Hai nói muốn tặng con một ca khúc hay. Anh bảo bật Bluetooth lên… Khi con vẫn đang chưa hiểu gì về cái cụm từ ấy, về cái biểu tượng giống hai chiếc răng màu xanh thì … những khúc nhạc dạo sập sình của bài hát đó đã vang lên trên máy của con. Lẽ nào nó đã chạy xuyên qua không trung? Lẽ nào những nốt nhạc đã nhảy múa vô hình trong không khí? Thật thú vị và kì bí…
Bước chân vào Đại học, con ôm trong mình chiếc laptop mỏng tanh. Và mẹ biết không, trong đó là cả một thế giới và cả một kho tàng sách rộng lớn… Một góc kí ức ngày xưa của con đang nằm trong đó qua những khung ảnh nhỏ đấy mẹ ạ!
Thế giới này giờ đây hẹp lắm.Thế giới hiện đại lên trong từng phút trôi qua. Có lẽ vì vậy mà ước mơ lên cung trăng giờ chẳng còn là điều viễn vông. Mọi thứ trong tầm tay, tương lai trong tầm nhìn. Tri thức không biên giới và những dòng cảm xúc không chật ém như ngày xưa. Thế giới của Internet! Lúc xưa có cáp tải, nhưng rườm rà, vướng víu dây nhợ. Lúc xưa có wifi nhưng chập chờn, le lói… lúc xưa thế giới đến với nhau cũng nhanh và cũng rộng nhưng dường như nó còn phải có điều kiện đi kèm… nào là vùng thành thị, phát triển, nào là khu hiện đại, đông người… Song nay thì khác rồi mẹ ạ! Thế giới nằm trong một thiết bị cầm tay… À mà không, trong lòng bàn tay… Đèn nhấp nháy. Tiếng chuột click bắt đầu… Những bức hình, nốt nhạc, tập tài liệu, cuốn sách lại tung tăng bay nhảy … vượt núi, vượt đèo, băng qua đại dương… Không chập chờn, vướng bận.
Thế nên, cho dù con có đang ở một góc tối hay đang ở một nơi nào xa lắc xa lơ … , có đang ở bên nửa cầu kia của thế giới. Mẹ vẫn hãy an tâm vì … con sẽ lại lẽn vào máy tính, nằm trong đó, để cục sắt mã hóa con thành những file đặc biệt, rồi thì nó sẽ gửi con đi trong từng đợt sóng mang tên 3G!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét